Vì Bài viết và hình hình ảnh không ít,đề xuất Quí Vị với Các Bạn có thể coi phần Lưu trử Blog bên tay yêu cầu, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, ngừng click chuột kia giúp xem. Muốn xem bài cũ rộng, xin nhấp chuột (mon....) năm... (vì blog Free đề xuất rất có thể các hình hình họa bị mất, hoặc ko load kịp, xin Quí Quý Khách thông cảm)
Nhìn lên trên mặt, tất cả chữ Suối Nguồn Tươi Tthấp là phần giành riêng cho Thơ, bấm chuột đó để sang trang Thơ. Khi msinh hoạt Youtube lưu giữ nhấn vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình coi mang đến đẹp.

Bạn đang xem: Cái nhìn về con gái miền tây


*

NGAY ấy lưỡng lự đã bao thọ rồi, tôi còn không nhiều tuổi. Tôi cực kỳ thíchviết truyện và tự nhỏ tuổi đã mong ước sau nàybiến đổi một đơn vị văn uống lừng danh, còn nổi tiếng để làm gì thì tôi băn khoăn.Lớn lên, trong khi học tập ĐHSP TP Sài Gòn, tôi viết truyện lâu năm, kêu là viết phơi-ơ-tông- feuilleton - cho 1 nhật trình với mộttuần báo ở Sài Gòn. Các “tác phẩm” của tôi có lẽ tốt lắm, hoặc ít nhất đối vớitôi thì cũng tốt lắm, cũng chính vì “vnạp năng lượng bản thân vợ người”, ai chả nhận định rằng những tác phẩmcủa bản thân mình là độc nhất vô nhị. Nhưng khi bọn chúng được đăng lên thì tôi thấy tôi chả là mẫu gìcả, chẳng ai kể đến. Tôi vẫn luôn là tôi ko rộng không hề kém.

Thế rồi đùng một cái, tôinhận được thư của một fan hâm mộ tự Rạch Giá gửi về tòa biên soạn. Nét chữ đẹp nhỏng giảm đề rõbút hiệu của tớ với thương hiệu tín đồ gửi là Nguyễn Thị Lan Chi, cái tên thiệt tốt, thì quýchúng ta bảo tôi không vui vẻ sao được.Tôi xúc hễ xuất hiện coi, trong thư tất cả đoạn:

“Thành thật nhưng nói, Chi thấy anh viết giỏi lắm, khôn xiết hạp cùng với Chi.Mỗi giờ chiều xe cộ về tới bến, fan tađưa báo mang lại những sạp, Chi yêu cầu ra mua ngay bây giờ nhằm phát âm tiếp truyện của anh.

“Tuần trước lên Sài Gòn, Chi định tới tòa biên soạn gặp mặt anh dẫu vậy lạimắc cở. Anh thấy kia, Chi nhát chứ đâu có bạo như bạn ta- Không hiểu tạisao Chi phù hợp lối viết của anh ấy, phảichăng do hầu hết nhân trang bị thánh thiện, đáng yêu và dễ thương,không có mưu tế bào ác nghiệp, hay trên Chi phát hiện trong những số ấy thiết yếu hình hình ảnh củamình, chính trung tâm hồn bản thân đề nghị dễ thôngcảm. Có điều, Chi sanh ra vào một gia đình tương đối ấm êm, chỉkhác một ít vậy thôi”.

Và sau đó người con gái màko kể phong suy bì đề tên là Lan Chi viết tiếp:

“Chi tấn công bạo gởi thơ này tới anh với mục tiêu mong mỏi khuyến khíchanh, một cây cây viết ttốt vô cùng có thân thiết tuy vậy bi fan đời quên mất không ai nhắcđến. Anh hãy yên ổn trung khu tiếp tục sự nghiệp vnạp năng lượng chương. Khi làm sao bi ai bởi vì sự thờ ơcủa bạn đời thì nên cho là làm việc miền sông Hậu này hiện nay có một tín đồ chúng ta, mộtthiếu nữ luôn luôn luôn luôn thông cảm cùng với anh, sẵn sàng chuẩn bị chia sẻ nụ cười nỗi buồnvới anh.

“Thôi, tlỗi đang nhiều năm, nhận được thỏng này mong muốn anh trả lời Chi bằng thưriêng theo thương hiệu với liên hệ của Chi đề ngoại trừ phong so bì. Chi hy vọng hiểu thỏng riêng rẽ củaanh thiệt nhiều năm Chi new ưa chuộng. Anh coi Chi gồm “cực nhọc tánh” không?Còn hiện nay thì xin anh mang lại Chi được phép dừngbút, đón xe pháo về tỉnh nhằm coi tiếp truyệnnhiều năm của anh. Thân ái kính chúc anh được không ít suôn sẻ, khỏe mạnh … như voi đặng viết tiểu ttiết choChi phát âm. Bao giờ đồng hồ anh rhình họa, tất cả cơ hội về Rạch Giá nghịch, Chi sẵn sàng đón anh với cảtnóng lòng”.

Tmùi hương nhiều

“Một người đồng điệu”

Ng.Th. Lan Chi

Hai chữ “thương thơm nhiều” được gạch men đi, cố bằng haichữ “thích nhiều”. Câu sau cùng nàngviết: ”Bao giờ anh rhình ảnh, tất cả cơ hội về RạchGiá đùa, Chi sẵn sàng chuẩn bị đón anh với cả tnóng lòng”. Tại sao cô gái ko nói “xuống Rạch Giá chơi” và lại nói “về Rạch Giá chơi”? Nàng coi tôi nlỗi mộtngười thân trong gia đình trong mái ấm gia đình, ra đi, hiện thời trnghỉ ngơi về chăng? Có lúc coi tôi như…tình nhân ở nơi xa xăm cũng chưa biết chừng!

Ôi, tôi đọc đi hiểu lại bứcthư mang đến hàng trăm lần khiến cho nó nhàu nát. Rồi buổi tối hôm ấy tôi thức thậtkhuya, viết cho thiếu nữ một bức tlỗi lâu năm tía tờ giấy gấp rất nhiều lần tức sáu trang giấy. Viếtxong xuôi, trang như thế nào không hài lòng tôi xé đi, viết lại, thành ra chỉ sửa một đoạnvào trang cơ mà bắt buộc viết lại cả tờ hai trang, hết sức cần lao. Sáng ngày sau đihọc tập, tôi ghé thăm bưu năng lượng điện gửi bảo đảmmang đến người vợ.

Sau Lúc bức thư được gửi đi,tôi mỏi mắt trông chờ…Xin quý bạn chớ cười tôi hữu tình hoặc nhiều tình đacảm. Tôi đang nói tôi là bên văn uống hạng bét không được ai nói tới cơ cơ mà. Ôi, cácông văn thi sĩ thời tiền chiến ơi, dẫu thế làm sao chăng nữa các ông cũng có đượcmột Vũ Ngọc Phan, một Hoài Thanh - Hoài Chân, một Trương Tửu nói đến, phê bìnhnhững ông. Đằng này tôi chẳng được ai nói tới, hiện nay tất cả một độc giả gửi thỏng chotôi, khen ngợi tôi thì tôi không cảm hễ sao được. Trong khi, tôi cũng nghĩ,nhỏ bạn ta sống nghỉ ngơi bên trên đời, có nhiều quá trình buộc phải làm - ví dụ…viết truyệnlâu năm, truyện ngăn đến báo Tự Do cùng báo Màn Hình ảnh ví dụ điển hình - với có một chút ít tìnhcảm nhằm dành nhưng đền rồng đáp.

Hai tuần sau thì tôi nhậnđược thỏng phúc đáp của đàn bà. Lần này cô gái miền Tây thương hiệu Lan Chi của tôiviết dài hơn nữa, tám trang, tứ tờ giấy mỏng mảnh, nét chữ vẫn đẹp mắt nlỗi giảm, lời lẽ đậmđà rộng, khẩn thiết hơn cùng thân mật và gần gũi rộng.

Cứ đọng ráng thư đi thư về phần nhiều đặngần 2 năm ttách. Tôi nói đến cô bé nghe nhiều điều, phụ nữ kể đến tôi nghe nhiềuđiều. Tôi nói rằng không nhiều mon nữa xuất sắc nghiệp ĐHSPhường, nạm đậu đến xong xuôi chiếc bởi cửnhân, được té đi dạy tôi đang xin về Rạch Giá cùng mang lại thăm thiếu nữ.

Sau bức tlỗi kia, Lan Chi imim ko viết mang đến tôi nữa. Trước Khi lặng ngắt, cô gái bảo rằng tôi sẽ nên lo thicử, cả thi xuất sắc nghiệp lẫn thi cử nhân, phải chăm bẵm vào vấn đề học, chớ viết thưnữa kẻo mất thì giờ cùng thiếu phụ cũng sẽ ko viết thư đến tôi nữa. Thôi rồi, conchyên ổn nhỏ tuổi bay đến này lại bay đi, chỉ còn bản thân ta cùng với ta mà thôi.

Đúng là tôi bắt buộc lo thithật. Nhưng vẫn buộc phải viết đái ttiết mang lại tờ Tự Do cùng tờ Màn Hình ảnh, chưa hẳn vìtiền lương mà lại bởi vì mệnh lệnh. Đã dìm lời viết cho tất cả những người ta thì cần tất cả lương trung ương,cần thiết vẫn tự nhiên và thoải mái quăng quật ngang đươc. Than ôi, phần đa thời điểm khá rảnh, tôi thèmđường nét chữ nghiêng nghiêng đẹp nhất nhỏng giảm, thèm cái phong suy bì thơm thơm mùi hương giấy...

Htrần năm kia, thi ngừng cả haimáy, tôi đánh điện tín xuống báo cho Lan Chi biết ngày tôi đã đi Rạch Giá, coinhư nghỉ ngơi sau khi xuất sắc nghiệp.

Tìm cho liên tưởng nghỉ ngơi đường Hàm Nghi, đó là 1 tiệm hình ảnh sangtrọng. Bà chị - tôi đoán là bà chị vị bà còn ttốt, khá rất đẹp mặc dầu hơi béo – chobiết Lan Chi về bên cạnh quê ngoại ở Sông Ông Đốc bên dưới Cà Mau.

- Thưa chị làm cho ơn mang đến embiết con đường vô Sông Ông Đốc.

- Không được đâu, nó dặn vôtrỏng khó khăn lắm, nhà tại vào đồng hổng tìm nổi đâu. .

- Tại sao Lan Chi lại tránhmặt em? Nếu Lan Chi chất nhận được, cả loại quận Sông Ông Đốc em sẽ tìm thấy bằng được.

Người chị nhíu mày gồm vẻthương thơm hại:

- Dữ vậy đó! Bộ tmùi hương connhỏ tuổi đó lắm hả?

- Dạ thưa em không biếttuy thế em xuống phía trên cùng với mục tiêu chạm chán Lan Chi.

- Hừ, kỳ cục, chị hổng hiểugì hết. Tại bé bé dại kia dặn chị nó vô Sông Ông Đốc kết thúc hoàn toàn có thể đi Cần Thơ, lênCái Răng, Cái Tắc gì đó thăm mấy anh bạn, chị lừng khừng can dự nghỉ ngơi trển.

Năn nỉ cố nào thì cũng khôngđược mặc dầu có lẽ chị siêu thành thật. Cuối cùng tôi đành trở lại khách sạn,sáng sau lên xe pháo đò về Sài Thành sớm. Tôi thất vọng nhỏng bị “bồ” đá. Vâng, “bồđá” chứ đọng không hẳn “trườn đá”. “Bồ đá” bắt đầu đau chđọng “bò đá” chắc hẳn rằng ko nhức, hơnnữa một tkhô hanh niên nhỏng tôi chẳng lúc nào lại khờ khạo đứng sát bé bò nhằm bi nóđá. Ngoài ra tôi cũng trường đoản cú hỏi tốt là Lan Chi xấu ỉnh đề nghị con gái tránh phương diện nhằm tôikhỏi thuyệt vọng, vẫn giữ lại đáng nhớ đẹp về nàng?Hừ, xấu cùng với rất đẹp thì nạp năng lượng nhằm mục tiêu gì, tôi tất cả công đi hơn 300 cây số trường đoản cú Sài Gònxuống Rạch Giá, cứ đọng để cho tôi chạm mặt rồi công thêm sau bao gồm phải hơn không. Con gáitoàn suy nghĩ Theo phong cách nghĩ về của họ mà lại chẳng thèm nghe biết ai!

o0o

Năm năm sau tôi xuống RạchGiá đợt tiếp nhữa. Lần này đi cùng với mấy đứa bạn, xuống dự ăn hỏi một thương hiệu ngày trướcthuộc học với chúng tôi vào ĐHSP.. Hắn quê ở Rạch Giá nên những khi giỏi nghiệp xin vềdạy dỗ sinh sống Rạch Giá.

Chúng tôi được xếp ngồi cùngbàn với cùng một thanh nữ cực kỳ đẹp. Đứa đàn ông nhỏ tuổi của bà ta cực kỳ xinc.

Một người đàn bà rất đẹp thì làm việc tuổinào cũng vẫn còn đấy rất đẹp. Bác Bình Nguyên Lộc, một bên văn uống danh tiếng miền Nam nóichuyện với tôi rằng, theo ông thấy, qua các truyện cổ bên Tàu, chỉ rất nhiều người"bầy bà" đẹp mắt nlỗi Võ Tắc Thiên, Từ Hi thái hậu mới làm cho nghiêng ngửansợi đá quý của những ông vua chđọng mấy cô phụ nữ new bự còn kêu chíp chíp thìkhông nhằm mục tiêu nhò gì. Theo ông, người lũ bà rất đẹp khi vẫn luống tuổi, nhan sắc trởthành đậm đà, ăn uống nói chừng đỗi, dễ dàng làm cho đắm say lòng tín đồ hơn là mấy cô nho nhỏ."Thế bác bỏ bảo không có mấy cô nho nhỏ thì làm thế nào gồm những bà đứng tuổi?"- "À, cái đó lại là cthị trấn khác, ko ăn nhập gì cho tới vấn đề nầy".

Vâng, không ăn khớp gì tớivấn đề này, tuy thế quả tình tôi thấy tín đồ thiếu nữ ngồi kề bên tôi vượt đẹp mắt. Tôichưa từng thấy một tín đồ như thế nào đẹp như thế ngoại trừ… trong số phlặng ảnh!

- Thưa bà cháu bé xinc thừa.Cháu tên gì cơ ạ?

- Dạ, con cháu thương hiệu Hoài Giang.Lê Nguyễn Hoài Giang. Tại vày cha cháu chúng ta Lê, tôi chúng ta Nguyễn.

Tôi thắt ruột lại. Thiếu phụbọn họ Nguyễn, quê sinh hoạt Rạch Giá? Cháu nhỏ nhắn tên Hoài Giang? Ttách đất ơi, hồi viết chobáo Tự Do với báo Màn Ảnh, bao gồm cả báo Văn Nghệ Tiền Phong vì chưng Lý Thụy Ý trông coimục truyện dài truyện nlắp, tôi ký kết cây viết hiệu là “Hoài Giang”.

Tôi tái mặt dẫu vậy nắm gượngcười:

- Ông bà đánh tên cháu békhéo vượt. Ngày trước tôi cũng đều có một người các bạn làm cho nghề viết văn, cây bút hiệu HoàiGiang.

Thiếu phú nhíu mày suynghĩ:

- Thưa dường như ông sinh hoạt SàiGòn xuống dự đám hỏi cậu Ba?

- Vâng.

- Chắc ông cũng làm nghề dạyhọc, bạn với cậu Ba?

- Vâng. Chúng tôi với"chú rể" cách đây không lâu là bàn sinh hoạt cùng lớp trong Đại học tập Sư phạm.

Người thanh nữ mỉm cười cợt, ánhmắt loáng long lanh nhỏng có điều gì túng ẩn:

- Cậu Ba tức cậu Lộc là cậuruột tôi. Hồi nọ thỉnh phảng phất cậu vẫn thủ thỉ cùng với tôi về ông.

"Nói cthị trấn cùng với tôi vềông"? Vậy thì còn xa lạ gì nữa. Cái thằng “cậu Ba” chết toi, tại vì sao nó imnhỏng hột thóc, hồi còn tới trường ko nói cho tôi biết nó là cậu ruột của cô cháugái dễ thương này?

- Thưa gồm buộc phải trước kia ngườibạn của ông viết tè tngày tiết đăng hàng ngày mang đến tờ Tự Do và sản phẩm tuần đến tờMàn Ảnh?

Tôi cay cú, làm mặtlạ:

- Dạ ko, tôi không hiểunó viết cho các báo làm sao cơ mà biết nó là 1 kẻ xấu số, cho trước mà lại chẳngđược gì cả. Lỗi đâu chỉ trên nó? Nếu nó tất cả lỗi tôi đang bảo nó nhẩy xuống sông chếtquách đi mang lại rồi, tránh việc sống làm cái gi nữa.

Thiếu prúc cúi khía cạnh, đôi mắtđẹp mắt chớp nhanh khô, các giọng nói vơi nhỏng cơn gió thoảng:

- Dạ, lỗi trên tôi chớ khôngcần tại hình họa.

Tôi cáu:

- Tại bà vượt đi mất chứ đọng còn gìnữa! Hồi đó nó sẽ xuống đây tuy vậy ko được gặp gỡ bà.

- Dạ, tôi đọc.

- Tại sao bà lại tách khía cạnh nónlỗi vậy?

- Ông test suy nghĩ coi, hình ảnh là sinhviên cử nhơn sắp tới giỏi nghiệp Đại học Sư phạm, còn tôi là gia sư thôn, ảnh ngườiBắc, tôi bạn Nam…

- Hừ, Bắc cùng với Nam thì ănnhằm mục đích gì! Bà đo đắn ưu thế của mình. Nói xin lỗi, ví như bà biết rằng mộtngười mẫu nhỏng bà, nó không đáng xách dnghiền đến bà!

- Ông dạy dỗ quá lời. Tôi chỉlà một trong giáo viên tỉnh giấc nhỏ tuổi.....

- Trời khu đất ơi, cái tỉnh KiênGiang này mà lại bà bảo là nhỏ? Bà bắt buộc nhớ Từ lâu nỗ lực Nguyễn Đình Cgọi sẽ bao gồm câu thơ danhgiờ đồng hồ vang lừng thiên hạ: "Hỏa hồngNhật Tảo oanh thiên địa. Kiếm bạc Kiên Giang khốc quỷ thần", vậy nhưng mà bàbảo nhỏ tuổi là nhỏ tuổi sao được!

Thiếu phú bật cười:

- Khẩu khí của ông phệ lắm,tôi bao biện không nổi. Hồi đó cảm nhận điện tín của hình họa cho thấy sắp xuống thăm,tôi trốn về Sông Ông Đốc...

- Tại sao bà làm cho nhưvậy?

- Tôi đã phân tích và lý giải với ôngrồi, tôi bị mặc cảm.

- Bà thiệt ngốc nghếch, điênkhùng! Đáng nhốt bà vào trong nhà thương thơm điên Biên Hòa!...

- Ông chửi tôi đấy à? Thếsao ông nói ông tôn kính tôi?

Tôi đơ mình, kinh ngạc, hốihận:

- Ấy bị tiêu diệt, xin lỗi, tôikhông tồn tại ý như vậy.

- Được, không vấn đề gì. Ông cứchửi nữa đi, tôi vẫn hy vọng nghe.

Và bà ta thsinh sống lâu năm, các giọng nói vẫnêm như cơn gió:

- Nghe nhiều đến đỡ ăn năn.Tôi siêu thương ảnh.

- Một người đẹp nhỏng bà màbiết thương ai bao giờ. Nếu tmùi hương vẫn chẳng tránh khía cạnh.

- Có đấy, ít nhứt cũngtmùi hương một fan. Nhưng thôi, cthị xã vẫn lỡ. Bây tiếng tôi đang là vk, là bà mẹ, đã cónghĩa vụ của mính, hối hận cho mấy cũng không được nữa. Tôi chỉ muốn một điềurằng hình họa hiểu lòng tôi, đặng trả cái ơn ảnh xuống mà lại không chạm chán. Ông về Sài Gònmong muốn nói theo cùng với hình họa cũng được, không nói cũng được. Tôi thố lộ cùng với ông nhỏng vậylà im trung khu lắm rồi. Xin ông đọc mang lại, tôi … tôi vẫn thương thơm hình họa như hồi còn congái!

"Tôi vẫn thương ảnh nhưhồi còn nhỏ gái!". Người đàn bà này biết tôi là ai ư? Nàng xiêu bạt thấyđiều đó xuất xắc vì chưng thằng cậu ruột chó bị tiêu diệt huyết lộ? Ttránh ơi, tôi nhìn con gái, quan sát gương mặt êm ả dịu dàng màthời xưa nữ giới viết thỏng mang lại tôi cùng với nét chữ đẹp mắt nhỏng giảm và... và tôi tiếc! Vâng, tôi nuối tiếc ngơ nhớ tiếc ngẩncũng chính vì vẫn bao bấy lâu đời tôi trôi theo cơm trắng áo, không cho là tới câu hỏi lập giađình. Bây giờ đồng hồ gặp gỡ lại nhau phía trên thì vẫn muộn. Đã quá muộn màng…

Bữa tiệc dần dần tàn, thiếu thốn phú vùng dậy, người vợ dặntôi lần chót:

- Ông về trển ghi nhớ nói vớiảnh rằng tôi dặn hình ảnh lập gia đình đi, chớ nghĩ cho tới “người cũ” làm gì. Cuộc đờicòn lâu năm, chưa hẳn chỉ gồm người con gái kia biết yêu thích ảnh.

Tôi im lặng với ngấc lên nhìnvào hai con mắt thiếu nữ. Tự nhiên tôi thấy nữ đẹp nhất bên trên đời. Vâng, so với kẻkhốn khổ này, cô gái đẹp tuyệt vời nhất bên trên đời dù rằng đang có ck nhỏ.

o0o

Đêm ấy tôi ngồi một mìnhtrên dòng băng đá vào nơi ở tbỏ tạ có tác dụng chìa ra kề bên cái sông lớnrã qua thị làng mạc Rạch Giá. Lòng tôi hóa đá. Hơi nước từ bỏ phương diện sông đưa lên lạnhngắt. Trên bầu trời, tôi thấy bao hàm bởi vì sao mờ nhạt, cô đơn. Tôi hy vọng nhảyxuống sông chết quách cho rồi. Tôi bao gồm lỗi gì đâu tê chứ? Tại sao lại tránh mặttôi? Tại sao lại bị tự ti nhưng mà đi đem ông chồng một giải pháp lãng xẹt nhỏng vậy?

Một chiếc vespa chiếu ánhđèn chói sáng chạy vô, tạm dừng, tắt trang bị. Một tín đồ tkhô nóng niên khoá xe pháo bước vào,bên trên tay thời gian nhấp lên xuống chùm chìa khoá vắt ý mang lại tôi nghe tiếng. Đó là thằng Lộc, cáithằng “chụ rể” yên nhỏng hột thóc tôi chẳng nhờ vả được vấn đề gì.

Nó mang lại chỗ tôi đang ngồi:

- Ê, thằng chó con! Taotưởng mầy dancing xuống sông rồi chớ?

- Chưa, tao chưa nhảy đầm, hãycòn sinh sống.

- Sống nhưng mà cái khía cạnh mầy chầmbầm nlỗi thứ tể đánh chết trâu. Lại còn bày đặt hút thuốc lá nữa! Cái gói của màyhết nhiêu điếu rồi?

- Chứ ngươi bảo tao đề nghị làmsao? Chẳng lẽ tao nhảy đầm xuống sông?

Hắn ngồi xuống cạnhtôi:

- Tao có nghe bé Lan Chinhà tao nói chuyện. Lỗi tại nó. Tao lập cập chạy ra khách sạn. Tụi nó nói mi buồnlắm, đi long dong có lẽ rằng ra đây. Tao bèn sắp tới đây kiếm mày.

- Kiếm có tác dụng gì?

-Thôi ngươi à, cthị trấn sẽ lỡ, đừngthèm bi thương nữa. Con Lan Chi nó nói tụi mày liên hệ với nhau, thư từ tương hỗ trường đoản cú mấynăm kia. Nhưng tụi cất cánh không tồn tại duim số với nhau…

- Mày khuyên tao như khuyênđứa con nít. Nên nhớ mày chưa hẳn cậu ruột tao!...

- Ủa, tao đã nói gì đâu màmày nổi sùng? Tao ko thèm khuyên mà mong mỏi nói cùng với mày rằng bà chị tao ko phảichỉ bao gồm một mình con Lan Chi. Còn con trẻ của mình nó nữa, xinh hơn nhỏ Lan Chi, tánh tìnhhân hoan, mau mắn đáng yêu và dễ thương rộng con Lan Chi. Nếu ngươi mong làm cho rể Rạch Giá thì taochuẩn bị “bồi thường” mang đến ngươi. Cái đó kêu là “tình chị duyên em” giống như y hệttrong tuồng cải lương. Tao đối xử điều đó là “bạn lớn” quá tuyệt vời rồi, đúng không? Chính bé LanChi biểu tao ra phía trên thì thầm cùng với mày….

Thôi thì đóa hoa đã rụng,mình níu mang cành để giữ lại rước mùi hương. Tôi tương đối lưỡng lự:

- Nhưng biết đạt được nlỗi LanChi không?

- Tại sao lại không? Mày ngulắm, Khi fan bầy bà đã đổ cái bánh thuộc một cái khuôn lần máy bố thì nhấtđịnh mẫu bánh sản phẩm ba cần trả bị rộng hai mẫu bánh trước. Tao sợ mày ảm đạm sángmai tụi bây dông nhanh chóng phải yêu cầu ra trên đây báo cho mầy biết. Rồi, chấm dứt, nhiệm vụ củatao hoàn toàn, tao “dìa” còn lo mần…cthị xã khác. Nếu ước ao thì ngày mai tụi bay khoanvề, làm việc lại cho tới tao nạp năng lượng bữa ăn mái ấm gia đình vì thiết yếu tay nhỏ con cháu út tao làm cho. Tụi bâyham mê ăn cá bông vệ sinh đun nấu canh chua, Rạch Giá quê tao khá đầy đủ gì cá.

- Được, tao sẽ nnạp năng lượng nỉ tụi nónghỉ ngơi lại!

-Tao năn nỉ rồi, tụi nó chịurồi. Khoảng chín giờ sáng mai đến nghịch, trưa mai nạp năng lượng cơm.

- Ừa.

Hôm sau công ty chúng tôi đến. Quảquả thật lời thằng cậu ruột vẫn nói, “loại bánh sản phẩm công nghệ ba” khôn xiết đẹp. Cũng giọng nóitiếng mỉm cười túa msinh sống với phù hợp liến thoắng chuyện trò về đều tác phđộ ẩm đang xuất bảncủa tớ. Ôi, cách ngôn phương Tây bao gồm câu: “Homersometimes nods”, “Homer nhiều lúc cũng ngủ gật”. Nhưng trong ngôi trường thích hợp này Homerkhông ngủ gật. Ông ta ra sức “chế tạo” cái bánh sản phẩm công nghệ tía xinh đẹp long lanh vời.

Lan Chi vui lòng hỏinhỏ:

-Sao, thấy em “tui” đẹpkhông?

Tôi mỉm cười cợt gật đầu:

- Đẹp. Rất đẹp. Lại tự nhiênnữa. Tui hy vọng hè cổ này xuống, người ta sẽ không trốn về … Sông Ông Đốc nlỗi bàchị ruột!

- Chắc chắn điều đó. Có đứaem nào lại lẩn thẩn ngốc không tách dấu xe cộ đổ của chị ấy nó? Em tui ít tuổi, “hiệnđại”, nhứt định cần khôn rộng tui.

Xem thêm: Tải Mẫu Lời Tuyên Thệ Của Đảng Viên Mới, Lời Tuyên Thệ Của Đảng Viên Mới

Hôm sau Shop chúng tôi ra về, “ngườita” tống biệt. Ngồi bên trên xe cộ đò, tôi sung sướng nghĩ thầm rằng đến hè dĩ nhiên chắntôi sẽ xuống. Từ TP Sài Gòn đi Rạch Giá tất cả rộng 300 cây số, “tình chị duyên ổn em”,tôi biết là tôi đang xuống.