Nhóm Dịch: Thất Liên HoaBiệt thự Lệ gia dự phòng nghiêm nhặt, dưới ánh trăng sáng sủa, một dội hộ vệ đeo huân chương chữ thập cố kỉnh súng canh dữ, đỉnh biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang nhọn hnhóc xâm nhập trong màn tối, mà lại ánh trăng non kia chính là điểm xuyết thêm vẻ đẹp của chính nó.Tại nước A, chần chừ từng nào cô gái theo đuổi Lệ Thận Hành nhỏng xua vịt cơ mà mang đến sau cùng chỉ rất có thể bi tráng xuống sân khấu.nhưng kể từ trước đến thời điểm này Tĩnh Vi luôn mong mỏi thoát ra khỏi tín đồ anh.Thoát đi nơi rộng rãi trải đầy tơ đá quý này, bay đi tên thiếu gia ăn nghịch trác táng, man rợ tàn ác Lệ Thận Hành.Cô đứng cạnh vực núi, gió dạn dĩ thổi bay làn tóc cô, cô không còn mặt đường lui chỉ hoàn toàn có thể trơ góc nhìn bạn lũ ông kia cho ngay gần mình.Gió thổi rối tung mái tóc anh, ngũ quan lại không thể bắt bẻ sinh hoạt vào bóng đêm càng thêm rõ ràng.Anh mỉm cười nở rộ nlỗi ánh sao bên trên ttách nhưng lại lúc này góc nhìn anh quan sát cô chỉ tất cả sâu thẳm với tĩnh lặng."Tĩnh Vi"Anh điện thoại tư vấn tên cô, lạnh buốt hơn cả gió lạnh tận sâu trái tim, cả người cô run lên, thảnh thơi lùi ra sau.Đá vụn lnạp năng lượng xuống núi mà lại cô không thể để ý, Nguyễn Tĩnh Vi cnạp năng lượng chặt môi:"Lệ Thận Hành, anh buông tay đi, tôi ko yêu anh, từ trên đầu mang đến cuối tín đồ tôi yêu thương chỉ tất cả Tống Nghiệp Thành".Người nọ đi được mấy bước liền dừng chân, song môi cao ngạo nhếch lên, anh mỉm cười tuy vậy thú vui làm cho đau nhức lòng ngực Tĩnh Vi.Lệ Thận Hành đàng hoàng giơ tay lên, tất cả gì đó theo lòng bàn tay anh cất cánh ra, điếu trụy nho bé dại theo gió bay đi khó khăn lắm dừng chân tại trước bạn Tĩnh Vi.*Điếu trụy: giống như mặt dây chuyềnĐây là món tiến thưởng nhưng ba năm ngoái dịp sinch nhật anh, cô tùy nhân tiện cài nghỉ ngơi ngoài phố, cô còn lưu giữ rõ giá chỉ có 80 tệ, loại giá đó ngay cả đôi vớ của anh ấy thôi cũng không mua nổi mà lại anh lại coi như trân bảo, đêm ngày trước đó chưa từng ra khỏi tín đồ.Nhưng hiện thời anh tự tay vứt vứt.Tĩnh Vi tự nhiên msinh hoạt lớn hai đôi mắt, nước phương diện cuồn cuộn mà rơi:"Lệ Thận Hành...""Nguyễn Tĩnh Vi, anh thành toàn mang lại em"Anh chú ý cô lần cuối sau đó xoay fan tách đi chưa một lần xoay đầu quan sát lại...."Nguyễn Tĩnh Vi, kiếp này đừng nhằm anh nhìn thấy em"Tĩnh Vi đùng một cái tự ác mộng bừng tĩnh nhưng mí đôi mắt như nặng trĩu nngây ngô cân không bí quyết làm sao mnghỉ ngơi nổi.Lồng ngực nlỗi bao gồm hòn đá đè nặng, cô sắp đến ko thsinh sống nổi, ác mộng từ bỏ lần này mang lại lần không giống kéo cho tới, cô lại lâm vào tình thế mê mẩn."Tĩnh Vi, Tĩnh Vi..."Người đàn ông tuổi tthấp, anh tuấn cúi người dìu dịu điện thoại tư vấn vài tiếng mà lại cô gái nằm tại chóng, hai má ửng đỏ, bụng nhỏ phồng lên, ngủ cực kỳ say không còn phản ứng."Nó ngủ rồi sao?" Lưu Ái Anh đẩy cửa phòng ngủ tiến vào dò xét.Tống Nghiệp Thành chấp nhận, vào đôi mắt lướt qua sự ko đành lòng. Lưu Ái Anh đi tới, quan sát biểu tình của nam nhi, lạnh lùng cười:" Con đừng tất cả nhức lòng, tương lai con tươi đẹp, dạng đàn bà làm sao ko có? Con đề nghị đính ước cùng với Thiên Klặng công ty Ngu Chính Ủy, chẳng lữ bởi vì nó và đứa con trong bụng nó nhưng bỏ hoạt tiền đồ của chính bản thân mình tuyệt sao?"Tống Nghiệp Thành nhíu mày ko nói lời như thế nào, góc nhìn dừng tại xung quanh Nguyễn Tĩnh Vi.Cô trời sinh xinh tươi, tính tình nhu nhược, toàn râm toàn ý yêu hắn, cho dù hắn sắp đón dâu tuy nhiên cô vẫn tự nguyện theo hắn. Đàn ông đối với đàn bà bao gồm vài phần thương thơm tiếc tuy vậy Lưu Ái Anh nói đúng, hắn quan trọng vì một bạn bầy bà nhưng mà hủy hoại chi phí đồ của mình.